February162012

Mùi của sự cô đơn

Mỗi thành phố có một mùi, con người cũng thế, mỗi người lại là một mùi khác nhau, và thường mùi hương đôi khi lại ảnh hưởng nhiều đên cách mà chúng ta cảm nhận về con người ấy, hay thành phố ấy. 

Đi qua nhiều thành phố, thị xã khác nhau, nhưng chưa ở đâu mình cảm nhận mùi của sự cô đơn rõ như ở Sài Gòn. Tưởng như một buổi sáng sớm trời hơi lành lạnh, nắng nhẹ, đường chưa đông, hay khi buổi tối đường đã lên đèn, gió lạnh, người đi hối hả. Dù ở thời điểm nào thì Sài Gòn vẫn gợi cho mình mùi cô đơn đến nghẹn thở. Lúc đó thì dù đi 1 mình, hay đang ào ào cùng đám bạn, mình vẫn cảm thấy lạc lõng, bởi có lẽ mình biết dù yêu thành phố này đến mấy thì nơi đây cũng chỉ là căn nhà tạm bợ, sớm hay muộn mình cũng sẽ rời đi nơi khác. Nhất là những ngày này, trở lại SG sau đúng 1 tháng mà cảm giác như đã từ lâu lắm rồi, đi qua con đường quen, hàng quán quen, cảm giác cô đơn vì chị đã không ở đây nữa rồi, không còn chỉ cần 1 cú điện thoại, chạy ào ào là có thể lượn lờ gặp được nhau. 

Lần đầu tiên trải qua cái cảm giác là người ở lại, không phải vì chưa từng ai rời bỏ mình ra đi, mà bởi vì từ khi biết nếm mùi bị bỏ rơi thì trong mọi hoàn cảnh mình luôn cố gắng là người chuồn đi trước. 

Cứ ngỡ là mình biết trước được nhưng đôi khi vẫn thảng thốt tự hỏi là những ngày tháng tươi đẹp sao chỉ có ra đi mà không thấy trở về! 

Page 1 of 1